Mỹ phát triển pháo tự hành SPH-M mới
Hãng chế tạo Elbit Systems of America (Elbit America) và Anduril Industries vừa ký kết một thỏa thuận hợp tác để cùng tham gia vào gói thầu phát triển Pháo tự hành tương lai (SPH-M) của Quân đội Mỹ.
Theo thông cáo báo chí từ Elbit America, các đối tác hợp tác đã chào bán pháo tự hành bánh lốp 155mm thế hệ tiếp theo SIGMA như một phần của đề xuất chung "Nhóm SIGMA".
Sự hợp tác "Nhóm SIGMA" bao gồm 3 bên tham gia: Elbit America với vai trò là nhà thầu chính và nhà sản xuất hệ thống vũ khí; Anduril Industries, đơn vị sẽ tích hợp nền tảng phần mềm C5ISR, quản lý tác chiến và tự động hóa; và Oshkosh Defense, nhà sản xuất khung gầm bánh lốp 10x10, dựa trên xe tải LVSR được sửa đổi với tên gọi Nền tảng Pháo binh Di động (MAP). Hơn 300 nhà cung cấp linh kiện của Mỹ được đề xuất cho chuỗi sản xuất của hệ thống.
Pháo tự hành SPH-M. Ảnh: Topwar
SIGMA là pháo tự hành với nòng pháo tự động cỡ nòng 155mm/L52 và tháp pháo điều khiển từ xa cho phép bắn 360 độ. Hệ thống được trang bị bộ nạp đạn tự động với chu trình hoàn toàn tự động để chọn đạn, thuốc phóng, ngòi nổ, giá đỡ và ngắm bắn. Xe mang theo 40 viên đạn dự trữ. Tốc độ bắn tối đa lên đến 8 viên/phút. Kíp lái gồm 3 người (chỉ huy, xạ thủ và lái xe) ngồi trong cabin bọc thép. Thời gian chuyển đổi tiêu chuẩn từ khi di chuyển đến vị trí chiến đấu và quay trở lại là dưới 60 giây.
Theo thỏa thuận hợp tác, Anduril sẽ tích hợp SIGMA với hệ thống chỉ huy và điều khiển hỏa lực của Quân đội Mỹ thông qua nền tảng phần mềm Lattice. Trong các phiên bản SIGMA tương lai, nền tảng Lattice sẽ được tích hợp trực tiếp vào hệ thống trên máy bay để mở rộng khả năng tự động hóa, tăng cường tính cơ động và hỏa lực. Trước đó, vào tháng 11/2025, Lattice đã được Quân đội Mỹ lựa chọn làm nền tảng điều khiển hỏa lực cho các nhiệm vụ chống UAV trong khuôn khổ chương trình Hệ thống Chỉ huy Tác chiến Tích hợp (IBCS-M).
Chương trình SPH-M nhằm mục đích thay thế pháo kéo M-777 bằng các hệ thống pháo tự hành bọc thép có tầm bắn xa và tốc độ bắn cao.
Ấn Độ giới thiệu tên lửa không đối đất nội địa RudraM-II
Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ (DRDO) phối hợp cùng với Không quân Ấn Độ đã thử nghiệm thành công tên lửa không đối đất RudraM-II. Vụ phóng được thực hiện từ máy bay chiến đấu Su-30MKI.
Các cuộc thử nghiệm được tiến hành trong điều kiện khắc nghiệt khi tên lửa tách khỏi bệ phóng và quỹ đạo bất thường. Theo tuyên bố chính thức từ Bộ Quốc phòng Ấn Độ, sau khi tách khỏi máy bay mang phóng, tên lửa đã bắn trúng mục tiêu với độ chính xác cao.
Vụ phóng này là vụ thử nghiệm bay mới nhất trong chuỗi các vụ thử nghiệm tên lửa RudraM-II bắt đầu từ năm 2021.
Nguyên mẫu tên lửa RudraM-II. Ảnh: DRDO
RudraM-II là tên lửa chống radar (ASAM) siêu âm, sử dụng nhiên liệu rắn, phóng từ trên không được phát triển tại Ấn Độ. Tầm bắn của nó là 300-350 km, cho phép nó tấn công các mục tiêu phòng không của đối phương mà không cần phương tiện phóng phải đi vào khu vực nguy hiểm. Tên lửa có tốc độ tối đa Mach 5.5 (khoảng 6.800 km/h).
RudraM-II mang đầu đạn nặng tới 200 kg có sức công phá mạnh. Nó được thiết kế để phá hủy các công trình kiên cố ngầm, sở chỉ huy và radar giám sát và nhắm mục tiêu. Độ cao phóng từ bệ phóng dao động từ 3 đến 15 km, mang lại sự linh hoạt khi sử dụng trong nhiều tình huống chiến thuật khác nhau.
Tên lửa này đang được phát triển như một phần của chương trình NGARM (Tên lửa chống bức xạ thế hệ mới) và là phiên bản thứ hai trong loạt Rudra M, sau RudraM-I (tầm bắn lên đến 200 km, tốc độ Mach 2). Việc phát triển RudraM-III với tầm bắn ước tính lên đến 550-600km, đạt tốc độ siêu thanh cũng đang được thực hiện.
Theo Không quân Ấn Độ, việc đưa tên lửa RudraM-II vào biên chế sẽ thay đổi đáng kể tiềm năng của lực lượng này trong tác chiến giành ưu thế trên không, đảm bảo khả năng vô hiệu hóa các hệ thống phòng không tích hợp của đối phương trước khi bắt đầu các cuộc không kích chính.
Sản lượng tên lửa đạn đạo của Nga gấp đôi tốc độ chế tạo tên lửa đánh chặn của Mỹ
Theo Defense Express, dù Mỹ có nỗ lực cung cấp thêm tên lửa đánh chặn cho Ukraine vẫn không thể đáp ứng được khả năng phòng thủ của Kiev, khi tốc độ sản xuất tên lửa tấn công của Nga cao rất nhiều.
Defense Express đã so sánh khả năng phóng tên lửa đạn đạo của Nga, tính toán số lượng phóng ước tính với khả năng phòng thủ tên lửa của Ukraine, sau đó đưa ra kết luận rằng Mỹ không có đủ số lượng tên lửa phòng không mà Ukraine cần. Năng lực chế tạo tên lửa đánh chặn của Mỹ rất hạn chế do sự đắt đỏ và tính phức tạp của chúng.
Năng lực sản xuất tên lửa đánh chặn của Mỹ rất có giới hạn. Ảnh: Lenta
Theo các nguồn tin công khai, Nga sản xuất số lượng tên lửa đạn đạo mỗi tháng nhiều gấp đôi so với số lượng tên lửa đánh chặn mà Mỹ sản xuất cho hệ thống phòng không, trong đó có hệ thống Patriot. Hiện tại, công ty Lockheed Martin của Mỹ có khả năng sản xuất khoảng 52 tên lửa mỗi tháng, trong khi Nga sản xuất khoảng 113 tên lửa đạn đạo các loại trong cùng thời gian. Con số này chưa tính tới tên lửa hành trình và các chủng loại tên lửa khác.
Các chuyên gia Ukraine tin rằng ngay cả khi Mỹ cung cấp cho Kiev tất cả số tên lửa mà có khả năng sản xuất trong một tháng cũng không giúp ích gì. Trong khi đó, không chỉ có Ukraine, mà bản thân Quân đội Mỹ và nhiều quốc gia đồng minh cũng đang có nhu cầu với đạn tên lửa Patriot. Điều này đặt ra yêu cầu Ukraine phải tự phát triển hệ thống phòng thủ tên lửa nội địa và giảm dần sự phụ thuộc vào nguồn cung viện trợ và mua từ nước ngoài.