"Vua cầu treo" miền Tây Nam Bộ

Với tư duy dám nghĩ, dám làm, anh Phạm Ngọc Quý (Sáu Quý, quê xã Thạnh Mỹ Tây, huyện Châu Phú, An Giang) một nông dân trình độ lớp 2 trường làng đã trở thành "kỹ sư cầu đường" thứ thiệt khi chính bằng đôi tay, khối óc của mình đã xây dựng nên hàng trăm cây cầu treo, giúp những con kênh, rạch nhỏ vùng quê nghèo đất miền Tây sông nước Đồng bằng sông Cửu Long mất bóng những cây cầu khỉ.
Anh Sáu Quý bên công trình

Anh Sáu Quý bên công trình

CôngThương - Cái khó, ló cái khôn

Anh Sáu Quý tâm sự, những năm 90 của thế kỷ trước, để nâng cao hiệu quả sản xuất nông nghiệp, địa phương đã tiến hành làm thủy lợi nội đồng. Những chiếc cầu cũ không còn phù hợp khi lòng sông được mở rộng, sâu hơn. Việc đi lại, vận chuyển hàng hóa của người dân gặp nhiều khó khăn. Anh đã miệt mài nghiên cứu, thiết kế, sau nhiều lần thất bại, chiếc cầu treo đầu tiên hoàn thành trước sự ngỡ ngàng, hân hoan của người dân địa phương. Mười năm sau khi cây cầu treo đầu tiên vùng nội đồng Thạnh Mỹ Tây được khánh thành, Sáu Quý bắt đầu nhận thầu 10 cây cầu có trả tiền công ở vùng biên giới Tân Châu (An Giang).

"Khi đó ở Tân Châu cầu khỉ nhiều lắm, chính quyền địa phương thấy ở Châu Phú, Châu Thành, Thoại Sơn có nhiều cầu treo do mình làm đẹp, qua nhiều năm sử dụng cũng rất tốt, giá thành lại rẻ nên đặt hàng luôn 10 cây cầu phân bố khắp huyện" anh nhớ lại. Gần một năm cật lực thi công, 10 cây cầu ở Tân Châu  hoàn thành trong niềm vui khôn siết và cũng là lúc thương hiệu "cầu treo Sáu Quý" vang danh khỏi đất An Giang. Rồi hàng chục cây cầu đất Kiên Giang, Đồng Tháp, Vĩnh Long, Đồng Nai, Bến Tre lần lượt ra đời. Đội cầu treo Sáu Quý với những nông dân chân đất, thiệt thà vùng quê nghèo Thạnh Mỹ Tây cũng từ đó trở thành đội xây cầu treo lưu động danh tiếng nhất miền sông nước Đồng bằng sông Cửu Long.

Nối nhịp bờ vui

Gần 18 năm xây cầu với khoảng 150 cây cầu treo lớn nhỏ khắp mọi miền quê là những kỷ niệm cũng như niềm hạnh phúc vô bờ của ông "vua cầu treo" Sáu Quý. "Mình không có thói quen ghi lại chi tiết từng cây cầu đã cất nhưng nói thực, mỗi cây cầu treo ra đời đều được mình ghi nhớ bằng kỷ niệm của ngày tháo cây cầu cũ và khánh thành cầu mới. Nó lạ lắm, một sự thay da đổi thịt thật sự anh ạ. Niềm hy vọng thể hiện trong từng ánh mắt của các cụ già, em bé, anh nông dân, cô thôn nữ... Và ngày khánh thành, những cái bắt tay cảm ơn của chính quyền địa phương, của các cụ già, nụ cười rạng  rỡ của anh nông dân lấm lem bùn đất, của những học sinh khăn quàng đỏ tung tăng cắp sách đến trường khiến mình lâng lâng, khó tả. Cũng chính nó thôi thúc mình quyết tâm tiếp tục tìm đến những vùng quê nghèo khác để làm thêm những chiếc cầu mới". Và những cây cầu treo của Sáu Quý càng ý nghĩa hơn khi đều là những cây cầu thực hiện theo phương châm "Nhà nước và nhân dân cùng làm".

Nói về tương lai, Sáu Quý chia sẻ: "Những cây cầu treo của mình ngày trước được cất cũng chỉ là chữa cháy ban đầu, nếu có những cây cầu bê-tông vĩnh cửu thì còn gì hơn. Nhưng đất nước còn nghèo, tiền còn dành cho nhiều chuyện khác nữa, mình góp sức nhỏ chung tay xây dựng nông thôn mới bằng những cây cầu treo cũng là bổn phận và trách nhiệm mà. Những cây cầu treo được cải tiến giờ cũng có tuổi thọ hơn 30, 40 năm nhưng giá thành thì rẻ hơn nhiều nên giờ vẫn là lựa chọn tối ưu cho việc phát triển giao thông nội đồng các xã vùng sâu, vùng xa.

Chia tay Sáu Quý bên công trình cầu dây văng, nền láng nhựa, trụ móng bê-tông vĩnh cửu trên tuyến kênh Mướp Văn, dài khoảng 70 mét, nối liền hai xã An Bình - Tây Phú (huyện Thoại Sơn, An Giang) thi công được non tuần. Lại một cây cầu dây văng nữa ra đời thuộc các xã vùng sâu, vùng xa nghèo khó, tôi chợt nhớ lại hình ảnh hai cây cầu Mỹ Thuận và Cần Thơ như là niềm tự hào của một Việt Nam đang vươn mình phát triển, thì ở những vùng sâu, vùng xa miệt sông nước Cửu Long giờ đây vẫn có những cây cầu dây văng được chính bàn tay, khối óc của những nông dân chân chất, một nắng, hai sương như Sáu Quý làm ra và cũng là niềm tự hào của những nông dân vùng quê nghèo khó. Đất nước giờ đây cùng chung tay xây dựng nông thôn mới, có những con người như anh nông dân "vua cầu treo"  Sáu Quý, vẫn thầm lặng ngày đêm góp từng viên đá nhỏ.

Ngọc Bảo Thư