Chợ Tết quê tôi buổi sáng cuối năm

Sáng cuối năm, chợ quê giữ lại nhịp Tết quen thuộc, người mua kẻ bán, câu hỏi thăm, mùi hương trầm, những ký ức giản dị giữa đời sống đang đổi thay.

Giữ lại một cảm giác

Sáng cuối cùng của năm cũ, tôi ra chợ quê như một thói quen đã theo mình từ nhỏ. Là một phóng viên trẻ, quen với nhịp sống thành phố, những dòng tin tức dồn dập và lịch làm việc sít sao, tôi luôn nghĩ mình đã quen với sự chuyển động của xã hội hiện đại. Nhưng chỉ cần bước chân vào khu chợ quê sáng cuối năm, mọi nhịp điệu quen thuộc bỗng chậm lại, mềm hơn và đầy cảm xúc.

Chợ Tết quê tôi không lớn. Nó nằm ở khoảng đất trống bên bờ mương, nơi ngày thường chỉ họp vài gánh rau, mấy hàng cá, vài sạp tạp hóa. Nhưng cứ đến sáng cuối cùng của năm, nơi ấy như được đánh thức. Người đến đông hơn, hàng hóa nhiều hơn, tiếng nói cười rộn hơn. Tiếng gọi nhau quen thuộc vang lên, hỏi thăm sức khỏe, con cái về chưa, năm nay làm ăn ra sao. Những câu chuyện ngắn nhưng kéo người ta lại gần nhau hơn.

Chợ Tết quê tôi (xã Đông Thái Ninh, tỉnh Hưng Yên) sáng 29 Tết.

Chợ Tết quê tôi (xã Đông Thái Ninh, tỉnh Hưng Yên) sáng 29 Tết.

Sáng 29 năm nay, chợ tập trung vào những thứ rất “Tết”: Thịt tươi, cá sông, giò chả, rau thơm, hành hoa, mùi già, hoa cúng, vàng mã. Giá cả có phần chênh lệch nhưng không quá nhiều so với ngày thường. Người mua đi chậm, lựa kỹ, dường như ai cũng hiểu đây là buổi chợ của sự trọn vẹn.

Tôi dừng lại trước hàng thịt. Người bán là cô hàng xóm gần nhà, cười bảo: “Mua miếng ba chỉ về kho ăn Tết đi cháu”. Những câu mời giản dị ấy khiến tôi nhớ lại thời còn nhỏ, theo mẹ ra chợ, đứng nép sau lưng và nghe người lớn trò chuyện. Khi ấy, tôi không hiểu nhiều, chỉ thấy Tết là một thứ gì đó rất vui. Còn bây giờ, khi đã lớn, khi công việc cuốn mình vào nhịp sống hiện đại, tôi mới hiểu rằng, niềm vui ấy được tạo nên từ những điều rất nhỏ.

Chợ Tết là nơi để người ta vừa mua bán, vừa trò chuyện.

Chợ Tết là nơi để người ta vừa mua bán, vừa trò chuyện.

Ở góc chợ, hàng hoa tươi nổi bật nhất. Cúc vàng, lay ơn đỏ, thược dược, violet… được bày thành từng dãy. Người mua chọn hoa không vội. Có người đứng rất lâu, chỉ để tìm bó hoa vừa mắt, mang về đặt lên bàn thờ. Cách họ nâng niu từng cành hoa khiến tôi cảm nhận rõ hơn sự thiêng liêng của thời khắc chuyển năm.

Một bà cụ ôm bó hương đi ngang, mùi trầm thoảng trong không khí lạnh. Một đứa trẻ nắm tay mẹ, mắt nhìn chăm chăm vào túi bánh kẹo. Một người đàn ông dắt xe, phía sau treo lủng lẳng túi thịt, túi rau, túi hoa. Những hình ảnh bình dị ấy ghép lại thành bức tranh chợ Tết mà không một siêu thị nào có thể thay thế.

Hàng hoa tươi luôn nổi bật nhất chợ.

Hàng hoa tươi luôn nổi bật nhất chợ. 

Là thế hệ trẻ, tôi sinh ra và lớn lên khi xã hội có nhiều đổi thay, đất nước hiện đại và hội nhập từng ngày. Ngày nay, người ta mua sắm qua mạng, đặt hàng giao tận nhà, thanh toán không cần tiền mặt. Nhưng ở chợ quê sáng cuối năm, mọi thứ vẫn diễn ra bằng những cái nhìn trực tiếp, những câu nói thật, những cái gật đầu tin cậy. Sự hiện đại dường như nhường chỗ cho nhịp sống truyền thống.

Lát cắt đời sống giữa đổi thay

Chợ không chỉ là nơi buôn bán, đó là nơi nhìn thấy rõ nhất sự chuyển động của đời sống.

Những người bán hàng vẫn là các gương mặt quen nhưng phía sau họ là câu chuyện mưu sinh của cả một năm. Người mong bán hết để về sớm cúng gia tiên. Người tranh thủ buổi cuối kiếm thêm chút tiền. Người vừa bán vừa gọi điện giục con về ăn cơm tất niên.

Phía sau người bán là câu chuyện mưu sinh của cả một năm.

Phía sau người bán là câu chuyện mưu sinh của cả một năm.

Ở phía người mua, cũng có nhiều thay đổi. Người trẻ về quê, cầm điện thoại trên tay nhưng vẫn xách giỏ đi chợ. Có người chụp lại góc chợ đăng lên mạng xã hội. Có người chỉ lặng lẽ đi, như để tìm lại cảm giác đã mất.

Trò chuyện với tôi, cô Nguyễn Thị Ngần (48 tuổi, xã Đông Thái Ninh, tỉnh Hưng Yên) nhắc về những năm khó khăn, khi Tết chỉ có vài món đơn giản. Giờ cuộc sống khá hơn, mâm cỗ đủ đầy hơn, nhưng cô vẫn giữ thói quen ra chợ sáng cuối năm. “Không đi chợ là thấy thiếu thiếu”, cô Ngần nói.

Tôi nhớ những năm không kịp về quê sáng giao thừa. Khi ấy, chỉ cần nhìn ảnh chợ Tết bà tôi gửi, lòng đã chùng xuống. Giờ đây, khi đứng giữa khu chợ ấy, tôi cảm nhận rõ ràng sự gắn kết mà trước đây mình từng coi là hiển nhiên. Chợ bắt đầu thưa dần khi nắng lên. Người bán dọn hàng, người mua ra về. Những túi đồ lỉnh kỉnh trên tay, nhưng khuôn mặt ai cũng nhẹ nhõm. Công việc cuối cùng của năm coi như đã xong.

Hoạt động mua bán tại chợ Tết diễn ra sôi nổi.

Hoạt động mua bán tại chợ Tết diễn ra sôi nổi. 

Tôi đứng ở lối ra, nhìn lại khu chợ một lần nữa. Không có điều gì quá lớn lao, không có cảnh tượng rực rỡ. Chỉ là những con người bình thường, món đồ quen thuộc, câu chào hỏi giản dị, nhưng chính những điều ấy làm nên cảm giác Tết.

Là một phóng viên trẻ, tôi quen ghi nhận những thay đổi, những con số, những xu hướng. Nhưng trong buổi sáng cuối cùng của năm cũ, giữa chợ quê, tôi lại thấy giá trị của sự bền bỉ - bền bỉ của văn hóa, của ký ức, của những thói quen không dễ mất đi.

Với tôi, buổi đi chợ Tết quê lần này không chỉ là một ghi chép nghề nghiệp. Nó là khoảnh khắc để hiểu rằng mình vẫn thuộc về nơi này - nơi có một khu chợ nhỏ với tiếng người quen, mùi hương trầm và cảm giác rất thật của thời khắc năm cũ khép lại, năm mới bắt đầu.

Đất nước đổi thay, xã hội hiện đại hơn, cách sống khác đi, nhưng chừng nào người ta vẫn còn ra chợ sáng 30, vẫn còn chọn hoa, mua hương hay bó rau tươi cho mâm cỗ, chừng đó Tết vẫn còn nguyên vẹn trong đời sống.

Minh Trang

Có thể bạn quan tâm

Bình luận