Nga tích hợp tên lửa phòng không vác vai lên UAV Geran-2
Kênh Telegram "Military Chronicle" vừa công bố hình ảnh về máy bay không người lái (UAV) Geran-2 mang theo tên lửa từ hệ thống phòng không vác vai Igla-S.
Thùng chứa tên lửa được gắn chắc chắn vào thân máy bay không người lái. Phương pháp phóng và nhắm mục tiêu không được xác định.
Trước đó, một clip miêu tả việc phá hủy thiết bị của NATO gần Krasnoarmeysk đã được công bố. Video cho thấy, nhiều khí tài quân sự có nguồn gốc NATO như phương tiện chiến đấu, UAV hạng nặng và hệ thống thông tin liên lạc, bị phá hủy. Trong số đó có sự góp công của UAV Geran-2 mang tên lửa Igla-S.

Hình ảnh về UAV Geran-2 trang bị tên lửa phòng không Igla-S. Ảnh: Military Chronicle
Hệ thống MANPADS Igla-S là sản phẩm thiết kế của Nhà máy Degtyarev. Nó được coi là "người thay thế" xứng đáng cho các dòng MANPADS Sterla-3 và Igla-1 có trong biên chế quân đội Liên Xô và Nga. Khi xuất hiện, Igla-S được mang tên định danh NATO là SA-24 Grinch, tạm dịch: kẻ phá đám.
Thực tế, tổ hợp tên lửa phòng không Nga đã thể hiện sự “khó chịu” của mình đối với lực lượng không quân Mỹ và đồng minh NATO, nhất là các phương tiện bay thấp.
Điểm mạnh của Igla-S so với phiên bản Igla tiêu chuẩn là nó được trang bị khả năng phân biệt bạn - thù (Indentification Friend or Foe – IFF) giúp tránh tình trạng bắn nhầm trong chiến đấu, cũng như cải thiện nhiều đặc điểm khí động học, tầm bắn và khả năng chiến đấu so với các dòng MANPADS cũ của Liên Xô và Nga.
Cũng chính vì các yêu cầu kỹ chiến thuật cao trong chiến đấu, quá trình phát triển dòng vũ khí phòng không lục quân này đã kéo dài hơn dự định. Để tạo ra tổ hợp Igla-S, các nhà thiết kế vũ khí Liên Xô và Nga đã giải quyết hàng loạt bài toán về thuật phóng, quỹ đạo bay, cũng như độ nhạy của đầu dò tên lửa với điều kiện không được thay đổi kích thước và trọng lượng của đạn tên lửa đánh chặn.
Theo thông tin từ Công ty xuất khẩu vũ khí quốc doanh Nga Rosoboronexport, Tổ hợp Igla-S có hiệu suất tác chiến tăng khoảng 2 - 5 lần so với phiên bản Igla-1. Trọng lượng toàn bộ tổ hợp tên lửa vác vai Igla-S trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu là 19 kg (riêng trọng lượng đạn là 11,7 kg). Đạn lắp đầu đổ nặng 2,5 kg, chứa 585 mảnh văng tạo ra một vùng sát thương hình phễu đối với các mục tiêu bay.
Nhờ thiết kế dạng module, tên lửa Igla-S có thể dễ dàng tích hợp lên các phương tiện chiến đấu, trong đó có UAV.
Hoa Kỳ giới thiệu phiên bản mới của xe bọc thép Stryker
Một đơn vị Lục quân Hoa Kỳ vừa hoàn thành một tuần thử nghiệm bắn đạn thật trong nhiều điều kiện chiến đấu với phiên bản mới của xe bọc thép Stryker, mang tên gọi M1304 ICVVA1-30. Trước đó, phiên bản mới nhất của loại xe bọc thép này là M1296 Dragoon với trang bị pháo tự động 30 mm cũng tham gia thử nghiệm.
Xe Stryker 8x8 next gens là một sự nâng cấp đáng kể so với phiên bản cơ bản. ICVVA1-30 xuất hiện lần đầu vào năm 2024. Nó được phát triển từ phiên bản ICVVA1 với điểm khác biệt là nó được trang bị tháp pháo không người lái Samson Pro với pháo 30 mm XM813 do Oshkosh Defense phát triển hợp tác với Pratt & Miller Defense và Rafael. Nó có khả năng tấn công cả mục tiêu trên mặt đất và mục tiêu trên không bay thấp ở tầm xa bằng đạn lập trình thời điểm nổ.

Bệ pháo điều khiển từ xa Samson trên xe chiến đấu Stryker mới. Ảnh: Topwar
ICVVA1-30 có thể hoạt động như một đơn vị chiến đấu hoàn toàn số hóa, được kết nối với các cảm biến bên ngoài. Kíp lái vận hành trong môi trường dữ liệu chiến đấu, được bổ sung bởi hệ thống quang học độ phân giải cao. Hệ thống điều khiển hỏa lực nhận biết địa hình và các công cụ nhận thức tình huống với nhiều loại màn hình hiển thị.
So với mẫu Dragoon trước đó, ICVVA1-30 không chỉ có tháp pháo không người lái mới mà còn có thân xe DVH-A1 được thiết kế với đáy hình chữ V giúp tăng cường khả năng chống mìn; bố cục bên trong đã được tối ưu hóa để cải thiện tính tiện dụng và lắp đặt thiết bị chiến đấu.
Philippines đã đặt mua thêm hai tàu khu trục lớp Miguel Malvar
Bộ Quốc phòng Philippines mới đây đã ký hợp đồng với nhà đóng tàu Hàn Quốc HD Hyundai Heavy Industries (HHI) đóng thêm hai tàu khu trục lớp HDC-3100 Miguel Malvar, bổ sung vào hai chiếc đã được đóng trước đó.
Hợp đồng có giá trị 844,7 tỷ won (590 triệu USD), chưa bao gồm chi phí trang bị tên lửa. Cả hai tàu khu trục dự kiến sẽ được bàn giao cho Hải quân Philippines vào nửa cuối năm 2029.
Cả hai tàu khu trục đều được Hải quân Philippines đặt hàng theo Chương trình Mua sắm Tàu khu trục thứ hai của Hải quân Philippines (PNFSA) có tên Horizon 3.
Các tàu lớp HDC-3100 do HHI thiết kế có trọng tải tiêu chuẩn 3.200 tấn và chiều dài 118,4m. Mặc dù được gọi là "tàu hộ vệ", chúng thực chất là phiên bản lớn hơn của hai tàu khu trục hạng nhẹ lớp Jose Rizal HDF-2600, trước đây được HHI chế tạo cho Hải quân Philippines theo hợp đồng năm 2016 và đưa vào biên chế năm 2020. Điều này cuối cùng dẫn đến việc phân loại lại các tàu hộ vệ HDC-3100 thành tàu khu trục trong Hải quân Philippines vào tháng 6 năm 2024.

Tàu khu trục lớp Miguel Malvar. Ảnh: Defense News
Các tàu lớp Miguel Malvar được trang bị hệ thống động cơ đẩy diesel trục kép gồm 4 động cơ diesel MTU-STX 20V 1163 M94, mỗi động cơ sản sinh công suất 9.925 mã lực. Chúng có thể đạt tốc độ tối đa 25 hải lý/giờ và tầm hoạt động 4.500 hải lý. Thời gian hoạt động liên tục trên biển là 20 ngày.
Trang bị vũ khí tiêu chuẩn của các tàu này bao gồm tám tên lửa chống hạm C-Star SSM-710K (Haeseon) của Hàn Quốc, 16 bệ phóng thẳng đứng của hệ thống tên lửa phòng không tầm ngắn MBDA VL-MICA, hải pháo Leonardo Oto Super Rapid 76 mm, hệ thống pháo phòng không nòng đôi Aselsan Gokdeniz 100/35 35 mm của Thổ Nhĩ Kỳ, 4 súng máy K6 12,7 mm và 2 ống phóng ngư lôi 3 nòng 324 mm dành cho ngư lôi chống tàu ngầm K745 Blue Shark. Khoang chứa máy bay có thể chứa một máy bay trực thăng hải quân đa dụng.




